
THANH TRÚC và Thần Chú Khắc Nhập – Một Câu Chuyện Sử Thi Hiện Đại và Bài Học Từ Sự Mất Mát – Độc giả, biên kịch: Nguyễn Cao Hồng Lộc
Sau khi đọc xong tác phẩm “Thanh Trúc và Thần chú Khắc nhập” tôi tự nhủ với bản thân mình phải viết một bài phê bình thật hay, sẵn tiện chia sẻ tâm tư của bản thân đang trên bờ vực chông chênh tới mọi người.
Tác phẩm này cũng là do tôi vô tình đọc được khi đang tìm hiểu về cuốn sách “Lĩnh Nam Chích Quái”. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đây là một câu chuyện giải trí đơn thuần, nhưng thật bất ngờ khi tác phẩm khiến người đọc phải cuốn theo cuộc hành trình của cô bé tên Thanh Trúc, mà theo tôi, là nhân vật có sứ mệnh kể lại những truyền thuyết cổ đại của Việt Nam theo cách hoàn toàn mới lạ.
Lấy bối cảnh tại Hà Nội ở một thời kỳ hiện đại, nhưng chúng ta có cơ hội nhìn thấy những vị thần chỉ nghe danh mà chưa từng thấy mặt. Không cầu kỳ sáo rỗng, không khô khan giáo điều, câu chuyện thú vị và gần gũi đến lạ thường, có lẽ bởi cái nhìn trong trẻo nhưng cũng đầy trăn trở của nhân vật chính.
Sau vài ngày chiêm nghiệm, tôi nhận ra tầm vóc lớn lao mà tác phẩm ẩn giấu. Hành trình chứa đựng rất nhiều mục đích: từ cứu lấy người thân yêu, tìm ra sức mạnh nội tại của bản thân, mà còn thể hiện được mối quan hệ cộng sinh giữa người và thần.
Nghe từ cộng sinh có vẻ hơi khoa học, nhưng đó đúng là điều tôi đang nghĩ trong đầu. Con người cần thần và các vị thần cũng cần có loài người. Thần ban cho loài người những thứ tốt đẹp, diệu kỳ và con người thì thờ phụng họ để họ có thêm sức mạnh từ tín ngưỡng và niềm tin. Đó phải chăng là vòng tròn khép kín, là một mắt xích bền chặt, một sợi dây liên kết vô hình đã được hình thành trong thế giới tinh thần độc bản của nhân dân Việt Nam ta từ hàng ngàn năm qua? Tác phẩm như nhắc nhở chúng ta rằng: Thần linh không ở đâu xa, họ sống ngay trong niềm tin và bản sắc văn hóa mà chúng ta gìn giữ.
Nghĩ cũng thật trùng hợp, hệt như cái tên, dù trải qua bao nhiêu gian khổ thì cô bé Thanh Trúc vẫn tự đứng vững trên đôi chân của mình. Dù chỉ còn một tia hi vọng nhỏ bé thì em ấy vẫn bước về phía trước dũng cảm đối mặt. Giống như đặc tính của cây tre. Ba tôi từng nói: tre trúc sống đời, dù cho có chặt đi nó vẫn kiên cường mọc lên, nó biết phải vươn thẳng mình lên để bắt lấy tia sáng ấm áp của Mặt Trời.
Thanh Trúc cũng vậy, và người dân Việt Nam cũng vậy từ bao đời nay. Trải qua biết bao cuộc chiến gian khổ chúng ta chưa hề bị khuất phục bởi bất kỳ thế lực nào. Và tôi nói vui, nếu thật sự xảy ra cuộc chiến với Liên Minh Hắc Ám thì chắc chắn cũng không ngoại lệ. Nhân dân ta sẽ kiên cường, bất khuất như những thân trúc thân tre vươn lên đón nắng. Câu thần chú “Khắc nhập” trong tác phẩm không chỉ là phép thuật, nó chính là biểu tượng của sự gắn kết sức mạnh tập thể.
Nhưng mà, tôi thật sự không thích cái kết một chút nào. Một cái kết bỏ ngỏ khiến tôi bứt rứt không yên về số phận của Thanh Trúc và gia đình cô bé. Liệu ông Trời có tước đi hạnh phúc đoàn tụ ngắn ngủi của gia đình họ, hay sẽ xử phạt nhẹ tay?
Cho đến cuối cùng, đúng sai phân mình, trắng đen rõ tường, sai thì phạt tốt thì khen biết là vậy chẳng hiểu sao tôi vẫn lo lắng. Tôi thích những “vùng xám” hơn, nơi mà dù kết quả có thể chưa hoàn hảo, nhưng quá trình nỗ lực chuộc lỗi xứng đáng được ghi nhận bằng sự bao dung. Mong rằng tâm tình này sẽ đến được tác giả: nếu có phần tiếp theo, tôi rất mong gia đình của Trúc sẽ thật sự được đoàn tụ. Trao nhau những cái ôm, cùng ăn với nhau bữa cơm như người một nhà, thật sự hạnh phúc và mãn nguyện với một độc giả sống cảm tính như tôi.
Nói đến đây cũng đã dài, tôi nghĩ nên để các bạn hãy tự xem và chiêm nghiệm. “Thanh Trúc và Thần chú Khắc nhập” là một tác phẩm đáng đọc, đáng suy ngẫm. Nó là một bức tranh giao thoa tuyệt đẹp giữa sử thi và hiện đại, giữa bi kịch và hy vọng.
Liệu rằng, các bạn có đang ở độ tuổi chông chênh như tôi, hãy đọc để được tiếp thêm sức mạnh kiên cường, vượt qua số phận như cô bé Thanh Trúc nha!
THANH TRÚC và Thần Chú Khắc Nhập – Một Câu Chuyện Sử Thi Hiện Đại và Bài Học Từ Sự Mất Mát – Độc giả, biên kịch: Nguyễn Cao Hồng Lộc



