
Tiểu Nghê, Điểm Sáng Rực Rỡ Và Bài Học Về Tình Bạn Diệu Kỳ – Độc giả, trợ lý sản xuất phim: Mai Hạnh
Thú thật, khi lật mở những trang đầu tiên của cuốn tiểu thuyết huyền ảo này, tâm trí tôi đã hoàn toàn bị cuốn theo những màn biến hóa phép thuật ngoạn mục của cô bé Thanh Trúc. Tôi cứ ngỡ mình sẽ mê mẩn hình tượng nữ chiến binh cưỡi ngựa sắt, vung gậy tre oai hùng ấy.
Nhưng rồi, càng đi sâu vào thế giới thần thoại mà tác giả Xuân Sang dày công kiến tạo, tôi nhận ra trái tim mình đã lỡ nhịp vì một nhân vật hoàn toàn khác. Đó không phải là một vị thần quyền năng hô mưa gọi gió, cũng chẳng phải một chiến tướng oai phong lẫm liệt, mà lại là Tiểu Nghê – một con… nghê đá biết nói, vừa lắm mồm, vừa ham ăn, nhưng lại chứa đựng một trái tim ấm áp và tình cảm đến lạ kỳ.
Ấn tượng đầu tiên về Tiểu Nghê có thể gói gọn trong cụm từ: “Kỳ quặc nhưng đáng yêu”. Tác giả đã rất khéo léo khi xây dựng ngoại hình của chú linh vật này: thân hình của loài chó gần gũi, cái đầu sư tử uy nghiêm, chiếc mũi tẹt ngộ nghĩnh và được phủ lên lớp vảy rồng vàng óng ánh đậm chất thần thoại. Nhưng điều khiến Tiểu Nghê trở nên sống động không phải là vẻ ngoài, mà chính là cái “nết” có một không hai. Bị kẹt trong khu rừng tối tăm cả ngàn năm, lẽ ra phải u sầu hay oán hận, nhưng không, Tiểu Nghê xuất hiện với cái miệng liến thoắng, mồm mép tép nhảy, vừa gặp người lạ đã vội vàng khoe mẽ danh xưng kêu leng keng: “Sứ giả của Thần và Nhân”.
Tôi đã bật cười thích thú khi đọc đến đoạn “vị thần” này lẽo đẽo chạy theo Trúc chỉ để đòi ăn… bánh mì và bim bim ở khu chợ quê. Cái cảnh tượng một linh vật ngàn năm tuổi bị mấy con chó thường sủa inh ỏi, khiến người đọc vừa buồn cười lại vừa thương cảm. Hóa ra, đằng sau cái mác thần thú uy quyền ấy chỉ là tâm hồn của một đứa trẻ ham vui, sợ sự cô đơn và khao khát được quan tâm, được sẻ chia. Chi tiết này không chỉ mang lại tiếng cười giải trí mà còn khéo léo “nhân hóa” những biểu tượng văn hóa tưởng chừng như khô khan, xa cách, khiến chúng trở nên gần gũi và đời thường hơn bao giờ hết.
Tôi chọn viết về Tiểu Nghê, không chỉ vì sự hài hước, mà bởi tôi tin rằng nhân vật này chính là hiện thân rõ nét nhất cho chủ đề xuyên suốt của tác phẩm: sự “Đoàn kết” và triết lý của câu thần chú “Khắc nhập”. Nếu “Khắc nhập” theo nghĩa đen là phép thuật để kết nối các đốt tre rời rạc thành một khối thống nhất, vững chãi, thì ở tầng nghĩa sâu hơn, Tiểu Nghê chính là sợi dây vô hình kết nối giữa thế giới hiện đại đầy hoài nghi của Thanh Trúc với những giá trị truyền thống cổ xưa đang dần bị lãng quên.
Hai nhân vật ấy, một cô bé loài người bướng bỉnh, hiện đại và một linh vật cổ kính bị bỏ rơi, ban đầu ngỡ như hai đường thẳng song song chẳng thể nào giao nhau. Trúc thì chê Nghê phiền phức, nói nhiều; Nghê thì dỗi Trúc ích kỷ, vô tâm. Nhưng rồi, qua từng kiếp nạn sinh tử, từ lúc cùng nhau chạy trốn đám cô hồn đói khát ở chợ, đến khi liều mình xâm nhập vào các đền đài linh thiêng để phá giải phong ấn, họ đã âm thầm “khắc nhập” vào cuộc đời nhau lúc nào không hay. Tình bạn của họ không được xây dựng bằng những lời hứa hẹn sáo rỗng, mà được vun đắp qua những hành động cụ thể, qua sự thấu hiểu và chấp nhận khiếm khuyết của đối phương.
Đỉnh điểm của cảm xúc chính là khoảnh khắc Tiểu Nghê – với thân hình bé nhỏ xíu xiu ấy – đã không chút do dự lao ra chắn trước mặt Trúc, hứng trọn đòn tấn công chí mạng của bọn Hồ Tinh tàn độc. Cảnh tượng ấy đã làm tôi rưng rưng nước mắt. Đó không chỉ là sự hy sinh, mà là minh chứng hùng hồn nhất cho sức mạnh của tình bạn. Lúc đó, tôi mới thực sự thấm thía: Đoàn kết không phải là khẩu hiệu hô hào cho vui tai, mà là sự sẵn sàng đứng ra bảo vệ nhau, che chở cho nhau ngay cả khi bản thân mình yếu thế hơn đối thủ gấp trăm lần. Hành động của Tiểu Nghê đã đánh thức lương tri và trách nhiệm trong Trúc, cũng như đánh thức niềm tin vào lòng tốt trong mỗi người đọc.
Kết lại, với cá nhân tôi, Tiểu Nghê không đơn thuần là một nhân vật phụ hài hước để làm dịu đi không khí căng thẳng của câu chuyện. Em ấy là một biểu tượng văn hóa đầy sức sống của người Việt: tuy nhỏ bé, giản dị, đôi khi khiêm nhường đứng nép mình trong những góc khuất của lịch sử hay bị lãng quên trong xó xỉnh nào đó (như bức tượng kẹt trong rừng già), nhưng bên trong vẫn luôn chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng và lòng trung thành son sắt đáng nể phục.
Gấp lại trang sách, tự nhiên trong lòng tôi dấy lên một thôi thúc lạ kỳ. Tôi muốn chạy ngay ra ngôi đình, ngôi chùa nào đó gần nhà, để ngắm nhìn thật kỹ những chú Nghê đá đang ngồi lặng lẽ canh gác. Biết đâu đấy, ẩn sau lớp vỏ đá rêu phong kia cũng có một “Tiểu Nghê” đang chờ đợi, mong ngóng một ai đó đủ kiên nhẫn và chân thành để lắng nghe câu chuyện ngàn năm của mình? Cảm ơn tác giả Xuân Sang đã mang đến một nhân vật đáng yêu và giàu ý nghĩa đến thế, để nhắc nhở chúng ta biết trân trọng những giá trị văn hóa cội nguồn và sức mạnh diệu kỳ của tình bạn chân chính.
Tiểu Nghê, Điểm Sáng Rực Rỡ Và Bài Học Về Tình Bạn Diệu Kỳ – Độc giả, trợ lý sản xuất phim: Mai Hạnh



